Flux
Articles
Commentaires

Con yêu dấu…

“Em không thể sống nếu thiếu Anh”

Là câu Ba không muốn nghe từ Con Gái
Tình yêu không là điều gì sai trái
Chỉ vì Con tìm chưa đúng nửa mà thôi

“Em không thể sống nếu thiếu Anh”

Là câu Ba không muốn nghe từ Con Gái
Dù cho Hắn có là con người vĩ đại
Có đáng thế không, Con Gái của Ba à?

“Em không thể sống nếu thiếu Anh”

Là câu Ba không muốn nghe từ Con Gái
Dù Con thấy tâm hồn mình trống trải,
Cũng đừng quên rằng Con vẫn có 1 nơi…
Ba không thể cùng Con đi suốt cuộc đời
Cũng không bên Con mỗi khi khó nhọc
Chỉ một điều Ba mong Con không học
Là cái câu Ba chẳng muốn nghe.

Đừng bắt Ba tìm giúp một nửa của mình
Vì Con biết đó là điều phi lý
Con hãy làm theo con tim và lý trí
Giữa biển người, đừng vội nhé Con yêu.’,

Ba yêu dấu..

Con hứa…

Một bờ vai vừa đủ để gục đầu
Một ánh mắt hiểu điều Con không nói
Một giọng trầm không bao giờ khiến tim Con đau nhói
Hay chỉ là sự im lặng thấu tận lòng Con

Một người bình thường biết tôn trọng Con
Và cũng đáng để cho Con tôn trọng
Không cần nói nhiều để khiến Con hy vọng
Chỉ cần làm vừa đủ để Con tin

Một người bình thường không quá thông minh
Đôi khi chịu cho Con nâng mình lên chút xíu
Đủ tinh ý để biết khi Con nũng nịu
Nói những điều vô lý cũng nhường Con

Một người bình thường có những tật xấu con con
Để có cái cho Con quan tâm nhắc nhở
Trong mỗi bước đời có điều gì trắc trở
Luôn muốn Con là người biết đầu tiên

Một người bình thường không có quá nhiều tiền
Để Con không thấy mình như thân tầm gửi
Người không bao giờ khiến Con phải tức tưởi
Vì cái cười nhếch mép khẽ thoáng qua

Một người bình thường nhưng biết lo xa
Không để Ba phải bận tâm về Con gái
Biết phân biệt đâu là điều phải trái
Biết khiêm nhường, từ tốn để vươn lên.

Một người bình thường đủ để nhấc Con lên
Như thuở còn thơ Ba hay làm thế
Đủ kiên nhẫn ngồi nghe Con kể lể
Dù thế nào cũng không ngắt lời Con.

Một người bình thường đủ để thay đổi Con
Chín chắn hơn và biết nghĩ về người khác
Biết cảm thông và sẽ chung lòng gánh vác
Những chông chênh, nghịch cảnh trong đời…

Liệu Con có đòi hỏi những điều quá xa vời
Để mỏi mắt cả đời không tìm thấy?
Để Ba đêm đêm trở mình lo ngay ngáy
Con gái mình, một mái đầu xanh…

“Em không thể sống nếu thiếu anh”

Là câu mà Con sẽ không bao giờ nói

Người ta cười, cho lời Con như sương khói
Nhưng đó là lời hứa… của Con gái với Ba.

18/8/2010

Len voi, xuong cho trong tam trang…
Mua duoc 1 con gau truc cuc ki de thuong cho cu Bin
Bi lua

14/08/2010

Hôm qua đi “giao lưu”. Rượu vào, lời ra. Mới hay hình như trước đây mình sống vô tâm quá, chỉ biết nghi ngờ,trách bạn mà không nghĩ xa hơn, tìm hiểu kỹ hơn về hoàn cảnh của bạn, để hiểu được tại sao bạn lại có cách cư xử như vậy…

Tha thu

Giận dữ, ghen tuông, tức tối…đều là những loại “bụi bẩn” làm hỏng căn phòng tâm hồn của bạn.

Khư khư giữ rịt lấy chúng chỉ càng làm cho cuộc sống của bạn âm u hơn mà thôi. Vì sao không đứng dậy, kéo rèm, “quét” rắc rối để tâm hồn bạn rạng rỡ trong những ngày cuối năm này ngay đi?

Tiến sĩ Frederic Luskin, chuyên gia tâm lí Hoa Kì có lần kể về kinh nghiệm của bản thân ông thế này: “Tôi đã từng không thể vượt qua được những rắc rối mà một người bạn xấu tính đã làm với mình. Cứ nghĩ đến chuyện cũ là tôi lại tức sôi máu. Nhưng rồi tôi sau một thời gian dài không gặp thì tôi phát hiện ra người bạn kia đang có một cuộc sống rất hạnh phúc. Anh ta quên bẵng những chuyện cũ trong khi tôi cứ tự làm tổn thương mình vì những điều xấu xí trong quá khứ!”

Nếu bạn là một nạn nhân của những trò xấu xí, bạn sẽ thấy rất khó chịu khi phải tha thứ cho những kẻ gây ra nỗi đau cho bạn. Ngân, Mai là những ví dụ điển hình. Lòng tin bị tổn thương. Mai không tin vào tình yêu hay tình bạn. Cô sống khép kín, hời hợt. Ngân lo lắng đến mức ám ảnh. Đi vào toilet 5 phút cô bạn cũng phải lôi hết ví tiền và điện thoại ra để cầm theo. Dường như những vết thương cũ vẫn chẳng chịu lành. Chúng nhức nhối và chỉ càng làm nỗi đau thêm dài hơn.

Phủi bụi cho tâm hồn — Có khó không?

Câu trả lời là không khó lắm đâu. Mọi người thường có xu hướng ghi nhớ những điều xấu xí nhiều hơn là những chuyện tốt đẹp. 10 kỉ niệm vui không bằng một vết xước nhỏ trong tâm hồn. Nhưng như thế không có nghĩa là nỗi buồn có quyền được ngự trị mãi mãi trong tâm hồn bạn, tất nhiên là trừ khi bạn thật sự muốn thế. Còn nếu bạn muốn giải phóng trái tim khỏi những cái gai nhức nhối, hãy bắt đầu thu vén lại tâm hồn của mình ngay từ bây giờ.

Cũng theo tiến sĩ Luskin thì tha thứ không có nghĩa rằng bạn buộc phải quên tất cả. “Tha thứ là cảm giác yên lành trong tâm hồn” — ông nói. Nếu bạn cứ nghĩ mình là bạn nhân, phải chịu đựng những bất công xấu xí, bạn có thể để tuột mất những cơ hội khác tươi đẹp hơn. Đó là chưa kể những phút bực dọc sẽ khiến bạn có những hành động chẳng mấy hay ho. Cô bạn Thanh ở trên đã đạp lên sự quan tâm của người mẹ, hành hạ người bạn bốn chân vô tội chỉ vì những đố kị vu vơ.

Tha thứ – Vì chính bản thân bạn

Nếu bạn thật sự yêu thương bản thân, hãy để cho những hờn giận, ghen ghét, đố kị…trôi khỏi bộ nhớ của mình. Não rất nhỏ. Tâm hồn cũng rất mỏng. Đừng bắt chúng phải chịu đựng nỗi đau lặp đi lặp lại. Khi bạn kể lể chuyện không vui cho một người nào đó. Bạn buộc phải lặp lại tất cả từ đầu. Và vì mọi người đều có xu hướng lôi kéo sự ủng hộ về phía mình nên bạn sẽ phải kể thật chi tiết và chỉ cho ra điểm xấu xí của đối phương. Bạn sẽ thấy cáu giận hết lần này đến lần khác. Khi bạn cáu, não sẽ tự động sản xuất ra hoocmôn tạo stress . Bạn đang tự chào đón căng thẳng đến với mình.

Cảm giác tha thứ cũng ảnh hưởng đến sức khỏe của mỗi người. Cụ thể là những vấn đề về tim mạch, tiêu hóa và suy nhược cơ thể. Một cuộc nghiên cứu được tiến hành thế này. Các nhà khoa học chia đối tượng tham gia làm hai nhóm. Nhóm đầu tiên là những người lạc quan. Họ cho rằng cuộc sống rất đáng quý nên dẹp bỏ những cơn giận sang một bên để tận hưởng từng giây phút. Nhóm thứ hai thì ngược lại. Trong mắt họ, những kinh nghiệm đau thương như một bức tường vô hình khiến họ lúc nào cũng thận trọng. Kết quả cho thấy nhóm thứ nhất có sức khỏe tốt hơn và cũng yêu đời hơn. Nhóm thứ hai có chiều hướng dễ stress, hay căng thẳng và thường xuyên xuất hiện những dấu hiệu xấu của sức khỏe.

Để mỗi ngày là một ngày vui

Sẽ không có bất cứ một chuẩn mực nào của sự tha thứ. Cũng chẳng ai có thể bắt bạn phải quên đi chuyện a, phải làm chuyện b…dù điều đó rõ ràng là rất tốt cho bạn. Nhưng nếu bạn thật sự quan tâm đến chính mình, hãy tự tha thứ cho bản thân trước rồi bỏ qua những rắc rối (dù có thể chúng to đùng như một con ma mút vậy) Quá khứ đã qua. Hiện tại và tượng lai mới là quan trọng. Và vì tha thứ là cảm giác yên bình. Tìm được sự bình yên trong tâm hồn, cuộc sống sẽ dịu dàng hơn rất nhiều…

Diễm Quỳnh (Muc tim)

4/8/2010

Đêm, có cảm giác như không ngủ, những giấc mơ nối tiếp nhau. Mới hôm thứ 6, thầy vẫn còn sửa bài cho mình, chưa xong, còn hẹn thứ 2 tiếp tục, vậy mà… Không bao giờ ngờ rằng đó là lần cuối mình được gặp thầy. Không tin được dù đó là sự thật, cả đêm mình cứ mơ đó chỉ là 1 sự hiểu lầm, sáng nay sẽ có người đến bảo thầy không sao, hôm qua chỉ là hiểu nhầm thôi! Trưa hôm qua còn bàn với mấy đứa bạn hôm nay sẽ qua thăm thầy, mình còn sợ T6 thầy khỏe, đi dạy lại, thấy mình trốn thầy sẽ lại nổi giận… Tự nhiên nước mắt cứ trào ra…

Protégé : 24/6/2010

Article protégé par mot de passe. Pour y accéder, entrez votre mot de passe ci-dessous:


19/6/2010

Hôm trước mình có nói, chỉ còn 1 cái báo cáo thôi, và ngày mai là ngày của cái báo cáo đó đây, hic. Bậc cửa cuối cùng, sẽ bước qua như thế nào đây? Muốn hay không muốn, cố hay không cố? 4 năm dồn lại 1 ngày, nghĩ đến lại thấy run, mồ hôi túa ra, lạnh ngắt tay chân, nhưng sẽ cố gắng hết sức, cười thật tươi, lẩm nhẩm câu thần chú ” Con nguyện lòng yêu thương tất cả những người nghe con báo cáo” ;) )

16/4/2010

Ngày nên ghi nhớ vì là lần đầu tiên nhận được thiệp mời đám cưới chỉ đích danh mình, hihi ^_^
Lần đầu tiên là đám cưới chị C nên không có thiệp, lần 2 đám cưới cô T, đi ké nên cũng không thiệp, lần 3 không đi…Kể ra mình cũng nhiều chuyện ra phết nhỉ? ;) )
Lần này sẽ cố gắng đi! :D

6 avril 2010

Đêm qua không hiểu sao không ngủ được, cứ trằn trọc mãi, mộng mị, những giấc mơ kỳ lạ…
Những chuyện không đâu, nhỏ xíu, nhưng tích tụ lại lại trở thành một cái hố sâu, chán nản, mệt mỏi… Không muốn mà nước mắt lại chảy, nhìn code mà chẳng thấy gì…
Còn bao nhiêu thứ cần phải làm :( (

3 avril 2010

Hoa sao đã nở, đã tàn, trái xanh đang dần chuyển màu rồi mà mình chẳng hay biết, tại cây che giấu hay tại người vô tâm? Nếu không có một sự tình cờ, chắc mình cũng chẳng nhớ ra giờ này mọi năm sao đã nở trắng cây, hương thơm thầm lặng nhưng nồng nàn… Ôi, nhớ! Sau này về già chắc phải ngồi nghiên cứu cách chiết tinh dầu hoa sao mới được, hihi ^_^

Articles Précédents »

Suivre

Get every new post delivered to your Inbox.