Abonnez-vous aux 
Articles
Commentaires

18/10/2009

Di sinh nhat…

10/10/2009

Cảm thấy thích thế giới thứ 2 này, không khí thoải mái, vui vẻ và bla bla, cảm giác bình yên… Quay và nhảy, nhảy và quay, chém và đâm, đâm và chém, đứng lên, ngồi xuống. múa may quay cuồng…
Nhưng, hôm nay lại nhận ra 1 điều, ngay cả ở đây, cũng không thoát khỏi cái gọi là, gì nhỉ? mình quên mất rùi, nói chung đại loại là, không phải cứ anh giỏi nhất thì anh sẽ được ở vị trí cao nhất!

25/9/2009

Lại khóc nhè, chán mình ghê, dạo này sao nhỉ? rất dễ nổi cáu, đi ngoài đường mà người ta đi sai luật 1 chút, mọi khi kệ, chẳng thèm quan tâm, thế mà giờ lại…

4/10/2009

Sao dạo này hay bệnh quá, bệnh nọ chưa đi, bệnh kia đã tới, người lúc nào cũng uể oải, cảm giác chẳng còn chút sức lực nào…
Hôm nay 16, trăng sáng vằng vặc, nhà mình ăn trung thu bù hôm qua, vui vui :)

Cet article est protégé par mot de passe. Pour le lire, veuillez saisir votre mot de passe ci-dessous :


7 điều con nên làm

1/ Luon luon tin tuong va ton trong ban than.
2/ Luon co gang het muc co the.
3/ Bang long voi co the cua minh.
4/ Song dieu do.
5/ Luon dat su an toan cua ban than len tren het.
6/ Dung bao gio dinh liu vao 1 nguoi dan ong da co vo.
7/ Dung bao gio quen rang bo me yeu con.

Bỗng dưng

Bỗng dưng hứng thú với các món ăn
Bỗng dưng muốn đi du lịch, mình sẽ đi đâu nhỉ? Ah, chắc chắn là Huế rùi, mình muốn được thưởng thức các đặc sản xứ Huế…

1/ Kiến không bao giờ bu vào mật ong thật.
2/ Nhúng 1 cọng hành lá vào hũ mật, nếu thấy hành tái đi (chín) thì đó là mật thật.
3/ Nhỏ 1 giọt mật lên trên giấy phiến (giấy dùng để cuốn thuốc lá), nếu mật không lan, không thấm thì đó là mật thật.

21 tuổi, tuổi chưa là người lớn hoàn toàn, nhưng cũng chẳng là trẻ con nữa. Bước những bước chân đầu tiên vào đời, cái tuổi tự mình làm chủ cuộc sống, cũng có thể gọi một phần nào đó là “lớn”, đã biết tự sắp xếp, tự chịu trách nhiệm cuộc sống cho mình, mới thấy “lớn” không như những mong ước ngày bé.

Người ta “lớn”, tự chịu trách nhiệm cuộc sống của mình, rồi những thành công hay thất bại đều tự mình đón nhận. Có những sự thất bại nặng nề làm con người hụt hẫng, suy sụp nhưng khi ta đã “lớn”, ta phải tự mình nhận về những nỗi buồn của riêng mình.

“Lớn” là biết cảm nhận cuộc sống, biết buồn, biết đau khổ, biết tính toán cho mỗi ngày mới. Biết buồn khi gặp thất bại, biết chia sẻ với những nỗi đau, phải giấu đi những suy nghĩ thật của mình để mong người khác vui lòng.

Khi ta “lớn”, trong mỗi nụ cười dường như vẫn ẩn trong đó những lo toan, những nỗi buồn, những tính toán cho những ngày tới. Hiếm khi “lớn” mà ta được cười thoải mái, vô tư như ngày còn bé. Có những chuyện buồn, trắc trở trong cuộc sống, khi “lớn” ta phải giấu kín trong lòng, không thể chia sẻ với ai, không như ngày bé có thể vô tư chia sẻ với bố mẹ.

“Lớn” là ta mất đi sự thoải mái trong tâm hồn, để từng ngày trôi qua, người ta có thêm nhiều điều để suy nghĩ, từ đó trưởng thành hơn mỗi ngày.

Người ta đã “lớn” khi nhìn cuộc sống bằng con mắt thực tế hơn, không còn mơ mộng những ước mơ cao đẹp như ngày trước. Khi “lớn” ta chỉ biết sống cho ngày hôm nay, cho những công việc của buổi sáng, buổi chiều, buổi tối, cho những việc của hôm nay, ngày mai, tuần này, tuần sau. Đâu còn những giờ phút ngẩn ngơ bên sân trường mơ một tương lai thật đẹp, một tương lai mà chỉ có những ước mơ về một cuộc sống dễ dàng.

“Lớn” để biết lo lắng nhiều hơn cho người thân, bạn bè.

“Lớn” là phải biết cho nhiều hơn là nhận, cho đi những tình cảm yêu thương của mình đến người xung quanh, không còn vô tư nhận về những sự quan tâm của bố mẹ, bạn bè mà không nghĩ đến sự đáp trả.

“Lớn” là khi người ta biết xấu hổ về những thất bại, biết tự hào với những thành công, biết cuộc sống còn những điều chưa tốt, biết tìm cho mình một cuộc sống thật tốt.

“Lớn” để ta hiểu rằng không có một điều gì có thể dễ dàng như mình mong muốn, cuộc sống là những khó khăn, thử thách, muốn đạt được những điều mong muốn phải cố gắng rất nhiều, cuộc sống không là một món quà tặng mà nó là sự cố gắng hết mình để nhận lấy.

Và khi đã “lớn”, ta mới hiểu rằng khi ta lớn lên hằng ngày là thời gian những người thân ở lại bên ta càng ngắn lại, nhận biết rằng cuộc đời là những sự ly tan, không có gì là mãi mãi.

Khi ta “lớn” ta mới hiểu những niềm hạnh phúc của tuổi thơ quí giá biết nhường nào và biết tiếc nuối những gì đã qua.

“Lớn” để ta cảm nhận rõ ràng nhất tình cảm mọi người dành cho mình, đó không chỉ có sự yêu thương mà còn có cả những sự ganh ghét, sự khinh thường, sự dối trá. Tất cả như thử thách mà mỗi người phải vượt qua trên con đường của mình và đôi lúc ta tưởng chừng không vượt qua được để qua mỗi thử thách lại thấy mình lớn hơn và trưởng thành hơn.

“Lớn” là xa rời tuổi thơ, tự đứng lên bằng chính đôi chân của mình, từ đó thấy cuộc sống này không hề đơn giản mà trái lại còn nhiều những nỗi buồn, những sự thất bại và còn đó cả những nỗi đau.

21 tuổi, liệu như vậy đã lớn chưa?

Lớn để thấy mình mất đi nhiều điều tốt đẹp, mất đi sự hồn nhiên; lớn để thấy nhiều điều không đẹp của cuộc sống, thấy mình mệt mỏi trong từng ngày trôi qua, lớn để cảm thấy mình quá bé nhỏ trong biển lớn cuộc đời mênh mông…

Vậy người ta lớn để làm gì…?

(Theo Vietnamnet)

10/9/2009

Mệt!
1 từ cho cả 1 ngày. Nhưng lại có cảm giác, như thế mới là sống chứ! :) )

Buồn buồn, tự dưng, mình muốn hay không? Đôi lúc muốn, đôi lúc không, nhưng khi không được thì lại cảm thấy buồn… Tại sao nhỉ? Sao mình lại không được???

Nụ cười quả là vô giá. Từ giờ phải cố gắng nhìn mọi việc theo khung nhìn lạc quan nha!

Messages Plus Anciens »